Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2020

Chỉ bằng 1 bức ảnh, Dara đã khiến dân tình đứng ngồi không yên: Nữ thần đẹp nhất YG một thời đã trở lại rồi!

Dara vốn được biết đến là mỹ nhân với trình "hack" tuổi thượng thừa của Kbiz. Nữ idol kì cựu cũng chính là người đẹp sở hữu nhan sắc hàng đầu Kpop Gen 2 một thời. Mới đây, Dara đã "gây bão" MXH với loạt hình khoe nhan sắc trẻ trung, tự nhiên trên Instagram cá nhân. Thả "sương sương" vài nét ảnh đơn giản nhưng chị cả 2NE1 khiến ai nấy phải cảm thán không ngớt vì quá xinh đẹp và tươi trẻ.

Trong loạt hình mới, Dara "đốn tim" fan với tạo hình thanh lịch, trong sáng, tóc dài buông xõa đơn giản, trang điểm tự nhiên. Trông "chị đẹp" nhà YG như thể vừa xuyên thời gian, quay trở về những ngày còn là 1 nữ idol. Nhìn Dara trẻ trung thế này, có ai mà tin được năm nay cô đã 36 tuổi và sắp chạm ngõ đầu 4 đến nơi. 

Chỉ bằng 1 bức ảnh, Dara đã khiến dân tình đứng ngồi không yên: Nữ thần đẹp nhất YG một thời đã trở lại rồi! - Ảnh 2.

Nữ thần đẹp nhất YG một thời nay đã trở lại và lợi hại hơn xưa. Càng ngày càng trẻ đẹp thế này thì nữ thần đàn em nào cũng phải dè chừng Dara mất thôi! Chỉ với 1 bức ảnh này, cô đã khiến cả MXH dậy sóng.

Chỉ bằng 1 bức ảnh, Dara đã khiến dân tình đứng ngồi không yên: Nữ thần đẹp nhất YG một thời đã trở lại rồi! - Ảnh 3.

Dara trẻ trung và thanh tú hết đỗi trong loạt ảnh mới. Đường nét gương mặt hài hòa, nhẹ nhàng và làn da trắng mịn của nữ thần nhà YG khiến fan ghen tị không thôi.

Khoác trên mình bộ suit vàng cực thanh lịch, Dara lại tỏa ra khí chất "ngự tỷ" ai ai cũng mê. Vừa tươi trẻ, thanh lịch vừa tự tin, quyến rũ, chị cả 2NE1 quả thật là nữ thần hàng đầu.

Loạt ảnh của Dara nhận được vô vàn lời khen của netizen: "Cô ấy xinh quá", "Định nghĩa của dịch thuật trẻ trung là đây. Cô ấy trông quá trẻ so với tuổi", "Tôi không thể tin nổi cô ấy đã 36 tuổi rồi". Từng h oạt động trong 1 nhóm nhạc theo phong cách cá tính, mạnh mẽ như 2NE1, nhiều lúc Dara đã phải "tự dìm" nhan sắc của bản thân trong những bộ cánh kì quặc, những kiểu tóc độc lạ vì nhóm. Sau khi 2NE1 tan rã, Dara được tự do thử sức với phong cách riêng của bản thân và thường xuyên được khen là càng ngày càng trẻ ra. Có lẽ, thời đỉnh cao nhan sắc của Dara lại đến thêm 1 lần nữa chăng?

Càng hoạt động lâu trong showbiz, công chúng lại càng thấy Dara trẻ và đẹp hơn. Nhìn những hình ảnh gần đây của cô mới thấy, Dara quả xứng đáng ghi danh vào CLB những mỹ nhân "ma cà rồng", trẻ mãi không già của Kbiz.

Chẳng lẽ "chị đẹp" nhà YG đã thực sự tìm ra được suối nguồn tươi trẻ rồi ư?

Nguồn: IG

Đừng mơ mộng nữa, Hugh Jackman sẽ không trở lại với vai diễn Wolverine trong MCU đâu

Wolverine là một trong những X-Men nổi tiếng bậc nhất thế giới, và cũng là vai diễn đã gắn bó với Hugh Jackman từ phần phim đầu tiên ra mắt vào năm 2000. Đây cũng là tác phẩm đã góp phần hồi sinh lại ý tưởng về những siêu anh hùng, dị nhân trên màn ảnh lớn, đồng thời cũng là bệ phóng vững chắc giúp Iron Man đạt được thành công vang dội khi công chiếu vào năm 2008.

Tuy nhiên, những tranh chấp về mặt bản quyền giữa các studios liên tục khiến X-Men và Avengers mỗi người một ngả, dù fan vẫn luôn mong đợi 2 biệt đội này sẽ có thể kề vai sát cánh trong những bộ phim bom tấn. Giờ đây, khi mà Disney đã sở hữu cả Marvel Studios lẫn Fox, giấc mơ này đang gần với hiện thực hơn bao giờ hết và có thể sẽ xuất hiện ngay trong phase 5 của MCU. Nhưng đáng tiếc, người vào vai Wolverine lần này chắc chắn sẽ không phải Hugh Jackman, bất chấp đã có những thông tin cho biết Marvel đang ra sức chèo kéo nam tài tử về với đội của mình.

Đừng mơ mộng nữa, Hugh Jackman sẽ không trở lại với vai diễn Wolverine trong MCU đâu - Ảnh 1.

Huge Jackman cho biết anh sẽ không trở thành Wolverine trong phần reboot của Marvel Studios, và cũng sẽ chúc mừng cho bất cứ ai có cơ hội đảm nhận vai diễn tuyệt vời này.

Chia sẻ với Daily Beast, Hugh Jackman cho biết anh sẽ rất vui khi một diễn viên khác có thể đảm nhận vai diễn kinh điển thay mình: “ Nếu khoảng 7 năm trước, khi biết Marvel và Fox về chung 1 nhà, tôi chắc chắn sẽ cực kì sung sướng. Thế nhưng, tôi cho rằng đó là thời điểm thích hợp để tôi rời cuộc chơi, và cũng là cái kết xứng đáng cho Wolverine (năm 2017, khi Logan ra mắt). Sẽ có người khác sẵn sàng đảm nhận vai diễn này và gắn bó với nó. Wolverine là 1 nhân vật tuyệt vời và chắc chắn sẽ rất khó để từ chối ".

Hãy tưởng tượng thế này nhé: Bạn vừa đi tiệc tùng về và đã có 1 khoảng thời gian rất vui vẻ. Khi bạn vừa về đến nhà, bạn bè của bạn lại gọi điện và rủ bạn đi “quẩy” tiếp. Bạn sẽ cảm thấy dịch thuật rất hấp dẫn, nhưng cuối cùng bạn vẫn sẽ quyết định từ chối. Đó là cảm nghĩ của tôi về Wolverine. Tôi đã có 1 khoảng thời gian tuyệt vời với vai diễn này. Chắc chắn diễn viên khác khi trở thành Wolverine cũng sẽ trải qua cảm giác như vậy ”.

Hiện tại, Marvel Studios đang cực kì bận rộn với những kế hoạch trong tương lai, khi mà họ mới đón nhận thêm rất nhiều tuyến nhân vật khác có thể khai thác như Fantastic Four, Deadpool và cả X-Men. Đã có những nguồn tin cho rằng X-Men sẽ xuất hiện ngay trong phase 5 của MCU (2022 - 2023), và Wolverine thậm chí sẽ có màn solo tóe lửa với Hulk. Vũ trụ điện ảnh này đang ngày càng mở rộng và chắc chắn sẽ mang đến nhiều bất ngờ mới, với những diễn viên mới trong thời gian tới.

Đừng mơ mộng nữa, Hugh Jackman sẽ không trở lại với vai diễn Wolverine trong MCU đâu - Ảnh 2.

Hồi đầu năm nay đã từng rộ lên tin đồn Marvel Studios đang tiến hành đàm phán với Henry Cavill về vai diễn Wolverine trong MCU. Tuy nhiên, hiện tại vẫn chưa có bất cứ thông báo chính thức nào được đưa ra liên quan đến vấn đề này.

Mặt khác, Marvel cũng đã tích cực tìm kiếm gương mặt có thể đảm nhận vai diễn Người Sói lần này. Một trong những cái tên gây nhiều chú ý nhất chính là Henry Cavill - chàng SuperMan của nhà DC. Warner Bros. đang tập trung với nhiều dự án mới như The Batman, Suicide Squad, và họ vẫn chưa có kế hoạch nào khác tiếp theo dành cho Siêu Nhân. Tệ hơn nữa, studio này cũng không khẳng định liệu Henry có tiếp tục ở lại mái nhà DC hay không và từng khiến fan hâm mộ cực kì phẫn nộ vì lãng phí một nhân vật có quá nhiều điều để khai thác như SuperMan. Vì vậy, khả năng nam diễn viên đầu quân cho Marvel Studios là hoàn toàn có thể xảy ra trong tương lai.

Theo comicbook

Cuộc sống khổ sở của người đàn ông giàu nhất nhì lịch sử: Có hàng trăm tỉ đô nhưng mỗi tuần chỉ tiêu đúng... 1 bảng

Nizam Đệ Thất (6/4/1886-24/2/1967) là quốc vương thứ 7 của tiểu quốc Hyderabad, Ấn Độ. Ông lên ngôi vào năm 1911, nổi tiếng khắp thế giới là đức vua giàu nhất mọi thời đại.

Siêu giàu có, đến cục chặn giấy cũng bằng siêu kim cương 185 cara

Ngày nay, Hyderabad là thành phố tài chính và thương mại của Ấn Độ, thuộc bang Telangana, đóng vai trò là thủ phủ của cả 2 bang Telangana và Andhra Pradesh.

Trước khi là một thành phố của Ấn Độ, Hyderabad từng là một tiểu quốc giàu có, nằm dưới sự cai trị của Nhà Nizam (1724-1948). Trong đó, nổi bật nhất là Nizam Đệ Thất (6/4/1886-24/2/1967) lên ngôi vào năm 1911.

Cuộc sống khổ sở của người đàn ông giàu nhất nhì lịch sử: Có hàng trăm tỉ đô nhưng mỗi tuần chỉ tiêu đúng... 1 bảng - Ảnh 1.
Cuộc sống khổ sở của người đàn ông giàu nhất nhì lịch sử: Có hàng trăm tỉ đô nhưng mỗi tuần chỉ tiêu đúng... 1 bảng - Ảnh 2.

Nizam Đệ Thất

Như các thế hệ Nizam đời trước Nizam Đệ Thất giàu "nứt đố đổ vách". Có điều, tài sản của ông nhiều đến mức nếu tính theo giá trị ngày nay, ông phải giàu gấp đôi tỷ phú Jeff Bezos - CEO của Amazon.

Đương thời, lượng vàng mà ông có rơi vào khoảng 100 triệu bảng Anh, còn lượng ngọc là 400 triệu bảng Anh. Quy đổi sang tiền Anh ngày nay, chúng rơi vào tầm 50 tỷ bảng.

Trong cung điện của Nizam Đệ Thất, vàng ngọc chất thành đống. Những năm sợ binh biến, nhà vua này cho đưa vào sân sau một đoàn xe tải, lệnh quân lính mang vàng ngọc chất hết lên các thùng xe. Nhấp nhổm mãi mà thế sự vẫn bình yên, Nizam Đệ Thất lại ra lệnh đem vàng ngọc vào trong cung điện, bỏ mớ xe tải tự gỉ sét, hỏng hóc.

Trên bàn làm việc của Nizam Đệ Thất cũng đầy vàng ngọc. Ông thờ ơ với chúng đến nỗi, lấy hẳn cục kim cương 185 cara, to bằng quả trứng đà điểu, nhét vào trong một chiếc tất để làm… cục chặn giấy.

Cuộc sống khổ sở của người đàn ông giàu nhất nhì lịch sử: Có hàng trăm tỉ đô nhưng mỗi tuần chỉ tiêu đúng... 1 bảng - Ảnh 3.

Cục kim cương dùng làm... chặn giấy

Nếu tính cả bất động sản, tổng tài sản của Nizam Đệ Thất, quốc vương Hyderabad rơi vào khoảng 187 tỷ bảng Anh (khoảng 233 tỉ USD) theo giá trị ngày nay.

12.000 hầu cận túc trực bảo vệ, phục vụ suốt đêm ngày

Trong cung điện của Nizam Đệ Thất, lúc nào cũng có 3000 vệ binh trẻ khỏe tuần tra, canh gác. Mỗi lần nhà vua bước ra khỏi cửa là lập tức có siêu xe Rolls-Royce tiến tới, sẵn sàng đưa rước. Trong xe, ghế bọc lụa vàng 100% tỏa sáng. Và ông có hẳn 50 chiếc xe như thế này.

Người hầu của Nizam Đệ Thất được chia thành các nhóm, phụ trách các công việc khác nhau. Nhóm phục vụ nước uống bao gồm 28 người, chỉ phải làm một công việc là bê ly, rót nước cho nhà vua uống. Nhóm lau đèn đóm thì 38 người, quanh năm suốt tháng chỉ phủi bụi bám vào các chùm đèn. Nizam Đệ Thất rất thích ăn quả óc chó, nên cũng lập nguyên một đội quân ngày ngày đập vỏ, lấy hạt.

Cuộc sống khổ sở của người đàn ông giàu nhất nhì lịch sử: Có hàng trăm tỉ đô nhưng mỗi tuần chỉ tiêu đúng... 1 bảng - Ảnh 4.
Cuộc sống khổ sở của người đàn ông giàu nhất nhì lịch sử: Có hàng trăm tỉ đô nhưng mỗi tuần chỉ tiêu đúng... 1 bảng - Ảnh 5.

Tổng cộng số quân lính và người hầu trong cung điện của Nizam Đệ Thất là 12.000 người. Tất cả họ chỉ phải làm đúng một nghĩa vụ: Phục vụ đức vua 24/7.

Đời tư, Nizam Đệ Thất có 4 hoàng hậu, 42 phi tần. Họ sinh cho ông tất thảy 34 người con. Nhà vua nổi tiếng yêu chiều vợ, cật lực thâu đêm nên ban ngày luôn trong trạng thái lờ đờ.

Hà tiện từng đồng, thà chịu lạnh còn hơn phải chi thêm tiền mua chăn mới

Mỗi năm, Nizam Đệ Thất cho tổ chức 4 đại tiệc chiêu đãi, mời toàn bộ vương tôn quý tộc Hyderabad tham gia. Khách dự tiệc bắt buộc phải bày tỏ tấm lòng bằng… tài vật. Nhà vua đích thân đi xung quanh, nhận "thành ý" của mọi người.

Thỉnh thoảng, Nizam Đệ Thất lại ra lệnh mang hết vàng ngọc ra ngoài lau rửa, đánh bóng. Phải mất 3 ngày, người hầu mới làm xong. Khi ông thuê chuyên gia giám định vàng bạc, đá quý từ Hà Lan, người này đã đòi phải được trả công hẳn 25.000 bảng. Bởi vì số lượng vàng ngọc quá lớn, phải mất cả năm mới kiểm tra được hết lượt.

Cuộc sống khổ sở của người đàn ông giàu nhất nhì lịch sử: Có hàng trăm tỉ đô nhưng mỗi tuần chỉ tiêu đúng... 1 bảng - Ảnh 6.
Cuộc sống khổ sở của người đàn ông giàu nhất nhì lịch sử: Có hàng trăm tỉ đô nhưng mỗi tuần chỉ tiêu đúng... 1 bảng - Ảnh 7.
Cuộc sống khổ sở của người đàn ông giàu nhất nhì lịch sử: Có hàng trăm tỉ đô nhưng mỗi tuần chỉ tiêu đúng... 1 bảng - Ảnh 8.

Lượng vàng, ngọc Nizam Đệ Thất sở hữu tương đương 50 tỷ bảng Anh ngày nay

Với tài lực siêu khủng này, Nizam Đệ Thất hẳn nhiên có thể sống xa hoa tột bậc. Thế nhưng từ khi bước sang tuổi tứ tuần (40), ông bỗng tằn tiện đến kinh ngạc.

Mỗi tuần, Nizam Đệ Thất chỉ cho phép bản thân được tiêu hết đúng 1 bảng Anh. Ông ăn uống siêu đạm bạc, chỉ dám hút thuốc lá loại rẻ nhất. Đồ ngự thiện chỉ là một chiếc đĩa bằng thiếc. Có lần, Nizam Đệ Thất sai người hầu đi chợ mua chăn mới, dặn trước không được phép trả quá 25 rupee. Vì thương buôn đòi 35 rupee/cái chăn, người hầu đành tay không trở về.

Ngoài ăn tần tiện, Nizam Đệ Thất còn mặc rách rưới. Mặc dù có hẳn một phòng thay đồ dài nửa dặm, chất đầy trang phục sang trọng các kiểu, ông quanh năm suốt tháng mặc đi mặc lại một bộ đồ. Chỉ khi tấm áo manh quần trên người đã rách bươm, nhà vua mới miễn cưỡng thay sang bộ khác.

Lo trả nợ ăn chơi cho con cháu suốt đời

Khác với Nizam Đệ Thất chịu khắc chịu khổ, 34 người con của ông "ăn chơi tới bến". Cứ mỗi lần sinh nhật vua cha, họ lại săn lùng "món ngon, vật lạ" tứ phương dâng tặng, rồi lại tìm cách... xin tiền.

Cực chẳng đã, Nizam Đệ Thất phải mở một tài khoản ngân hàng mới tại Ngân hàng Westminster (chi nhánh của Ngân hàng NatWest, London ở Ấn Độ), gửi vào hẳn 1 triệu bảng Anh, để cho các công chúa, hoàng tử rút trả nợ dần.

Nhưng Nizam Đệ Thất chưa gửi tiền được bao lâu thì đã đến năm 1947, thực dân Anh bị buộc phải rút khỏi Ấn Độ. Suốt phần đời còn lại, ông đứng ngồi không yên, lo sợ chính quyền mới sẽ tước đi số tiền này.

Ngày 24/2/1967, Nizam Đệ Thất băng hà, Hyderabad tổ chức quốc tang. Chính phủ Ấn Độ đã không đụng gì đến 1 triệu bảng đó, nhưng các con cháu của ông thì tranh cướp nhau "sứt đầu mẻ trán". Mãi đến tận năm 2017, cuộc kiện tụng thừa kế mới đi đến hồi dịch thuật kết. Người thắng kiện là huynh đệ hoàng tôn Muffakhan (cả 2 đều đã ngoài 80 tuổi).

Phụ huynh làm đơn kiện khi thu học phí hàng trăm triệu mùa dịch, bắt đóng 20 triệu phí giữ chỗ: Trường Quốc tế có phản hồi mới nhất

Vào tối 17/4, trường Quốc tế Việt Úc đã có những phản hồi mới nhất về vấn đề thu học phí gây tranh cãi trong cộng đồng ... http://kenh14.vn/phu-huynh-lam-don-kien-khi-thu-hoc-phi-hang-tram-trieu-mua-dich-bat-dong-20-trieu-phi-giu-cho-truong-quoc-te-co-phan-hoi-moi-nhat-20200418081351245.chn

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2020

Bà cả hóa điên khi con trai về phe ông bố ngoại tình ở Thế Giới Hôn Nhân tập 6: "Nếu theo hắn, con sẽ phải chết!"

Câu chuyện bóc phốt ngoại tình ở  Thế Giới Hôn Nhân  (The World of the Married) tiếp tục đi đến cao trào trong tập 6 khi Tae Oh ( Park Hae Joon ) quyết định chọn tiểu tam và bằng mọi giá giành quyền nuôi con trai, Lee Joon Young (Jeon Jin Seo). Vì chuyện này, dường như Sun Woo ( Kim Hee Ae ) bình tĩnh, cao ngạo mọi khi đã mất kiểm soát, cô thậm chí đã đến trường, "bắt cóc" Joon Young, đưa con chạy trốn khỏi Tae Oh.

Bà cả hóa điên khi con trai về phe ông bố ngoại tình ở Thế Giới Hôn Nhân tập 6: Nếu theo hắn, con sẽ phải chết! - Ảnh 1.

Trên đường đi, Joon Young liên tục tìm cách gọi cho bố còn Sun Woo thì gần như mất kiểm soát tới độ nhiều lần suýt gây tai nạn. Khi đến một vách đá không người, an tâm vì Tae Oh sẽ không thể biết mình ở đâu và Joon Young cũng chẳng thể chạy trốn, Sun Woo đã nói chuyện một cách nghiêm túc với con trai. Thế nhưng đây mới là lúc mà Sun Woo thật biên dịch sự mất kiểm soát, nỗi lo sợ mất con khiến cô không thể làm chủ bản thân.

Sun Woo liên tục nạt nộ, quát mắng Joon Young khi cậu nhóc đòi được gọi cho bố. Cô khẳng định rằng Tae Oh đã phản bội mẹ con mình nhưng chẳng thể ngờ Joon Young lại đáp: "Bố phản bội mẹ, không phải con." Khi Sun Woo nhấn mạnh rằng Tae Oh không cần vợ con nữa và hai mẹ con thì hoàn toàn có thể tự sống hạnh phúc bên nhau, Joon Young đã dội một gáo nước lạnh vào mặt mẹ cùng sự hoài nghi: "Làm thế nào để sống mà không có bố? Mẹ luôn bận rộn, chỉ có bố ở bên con."

Bố phản bội mẹ, không phải con

Mẹ luôn bận rộn, chỉ có bố bên con thôi!

Sun Woo vẫn ra sức thuyết phục con mình

Những lời nói của Joon Young như hàng ngàn lưỡi dao cứa vào trái tim vốn dĩ đang rỉ máu của Sun Woo, thế nhưng cô vẫn một mực khẳng định với con rằng Joon Young là người quan trọng nhất với mình. Nghe vậy, Joon Young vẫn một mực phủ nhận, cho rằng mẹ nói dối và tiếp tục đòi đi tìm bố. Lúc này, Sun Woo đã không thể kiểm soát bản thân nữa, cô đẩy con đến gần vách núi và hét lớn: "Nếu con đi gặp bố, con sẽ phải chết!" 

Tính mạng Joon Young bị đe dọa bởi chính mẹ mình

Tập 6 kết thúc khi Joon Young trượt chân, tính mạng thật sự bị đe dọa. Liệu Sun Woo có kịp cứu mạng con trai hay đây sẽ trở thành dấu chấm hết cho cuộc đời của cậu bé tội nghiệp. Câu trả lời đành đợi trong những tập tiếp theo của Thế Giới Hôn Nhân, lên sóng vào 21 giờ (Việt Nam) vào mỗi thứ 6, thứ 7 hàng tuần trên kênh truyền hình jTBC.

Cách ly xã hội thời dịch 102 năm trước, vì sao các công ty ‘cầu xin’ khách hàng hạn chế sử dụng điện thoại hết mức có thể?

Bị nhốt ở nhà vì dịch bệnh không phải là chuyện vui. Nhưng vào năm 2020, người ta không cần phải ngắt kết nối với thế giới bên ngoài, nhờ vào internet, rủi ro lớn hơn bạn có thể gặp phải trong trận đại dịch là quá nhiều thông tin khiến bạn bị choáng ngợp.

Nhìn lại 102 năm về trước, dưới sự bùng phát của cúm Tây Ban Nha năm 1918, một cách nào đó, hoàn cảnh mà con người phải sống trong 2 thời điểm này khá giống nhau. Chính quyền địa phương thông báo đóng cửa các trường học kể cả mẫu giáo, cách ly khiến mọi người bị mất việc và phải sống xa gia đình và bạn bè. Không ai đề cập đến cách ly xã hội, nhưng tại thời điểm đó, người ta vẫn thực hiện biện pháp trên.

Cách ly xã hội thời dịch 102 năm trước, vì sao các công ty ‘cầu xin’ khách hàng hạn chế sử dụng điện thoại hết mức có thể? - Ảnh 1.

Trong trận dịch cúm năm 1918, một nhân viên trực điện thoại đang thực hiện các biện pháp bảo vệ.

Và một phần của công nghệ hứa hẹn sẽ giúp mọi người tiếp tục cuộc sống của mình là: điện thoại.

Mặc dù đã 42 năm kể từ khi Alexander Graham Bell thực hiện cuộc gọi điện thoại đầu tiên tại phòng thí nghiệm ở Boston, nhưng đứa con tinh thần của ông vẫn đang trong quá trình phổ cập đến người dân. Theo Statista, ngay cả năm 1920, chỉ có 35% gia đình ở Hoa Kỳ có điện thoại. Nhưng tại thời điểm cách ly - hay còn gọi là tự cách ly - người ta đòi hỏi quyền được tiếp xúc với bên ngoài xã hội.

Đáng buồn thay, hệ thống điện thoại của năm 1918 đã trở thành nạn nhân của thảm họa cúm thay vì trở thành cứu cánh. Hãy nhìn lại những lý do vì sao mọi chuyện đã xảy ra như vậy:

VUI LÊN, NHỮNG NGƯỜI BỆNH

Vào thời điểm cúm Tây Ban Nha xảy ra, dịch vụ điện thoại đã được bán trên thị trường như một thứ có ích cho những người buộc phải ở yên 1 chỗ. Một quảng cáo trên báo AT&T quảng bá: "Những người bị cách ly sẽ không bị cô độc vì đã có Bell Telephone. Dịch vụ Bell mang đến sự cổ vũ và khích lệ cho người bệnh theo vô số cách khác nhau." Và trên bài quảng cáo là một bức ảnh minh họa: Một người phụ nữ theo phong cách Gibson Girl đang vui vẻ cầm cái điện thoại hình nến trên tay.

Quảng cáo đó gần đây đã được chia sẻ trên Twitter dưới dạng đồ hiếm trong dịch cúm Tây Ban Nha. Trên thực tế, nó có từ năm 1910 và không liên quan đến bất cứ đợt cách ly nào đặc biệt. Chỉ cần xem qua các tờ báo đầu thế kỷ 20 là người ta có thể nhận ra rằng: mọi người có ý thức rất cao trong việc phòng chống bệnh bạch hầu, bệnh đậu mùa, viêm màng não cột sống và các bệnh dễ lây lan khác. Các địa phương thường thi hành chính sách cách ly; AT&T (và các đối thủ cạnh tranh nhỏ hơn) đã nhìn thấy cơ hội kinh doanh.

Cách ly xã hội thời dịch 102 năm trước, vì sao các công ty ‘cầu xin’ khách hàng hạn chế sử dụng điện thoại hết mức có thể? - Ảnh 2.

Mọi người đã tận dụng điện thoại theo cách mà ngay cả các công ty điện thoại cũng không thể dự đoán được. Vào tháng 1 năm 1918, tiền thân của Zoom weddings (đám cưới qua Zoom) thời nay, một người lính bị cách ly tại Camp Beauregard của Louisiana , John B. Caldwell, kết hôn với người yêu của mình, Lorene Smith, qua điện thoại. Tổng chưởng lý bang miễn cưỡng tranh luận rằng ngay cả khi có thể hợp pháp, biên dịch thì cũng không nên đám cưới qua điện thoại. Sự dè dặt của ông cũng không can ngăn được vị thẩm phán chứng hôn cho cặp đôi hạnh phúc.

Private Caldwell bị cách ly do viêm màng não cột sống. Theo truyền thuyết, một thành viên khác của Quân đội Hoa Kỳ, đầu bếp Albert Gitchell, đã trở thành bệnh nhân F0 của cúm Tây Ban Nha không dưới hai tháng sau khi ông ta bị đau họng khó chịu tại Fort Riley ở Kansas. (Đừng hiểu lầm cụm "cúm Tây Ban Nha", Tây Ban Nha chỉ là quốc gia đầu tiên trong khu vực bùng phát mạnh mẽ dịch cúm này, không phải là nguồn gốc dịch bệnh.) Đến tháng 8, cúm này đã lây nhiễm hàng triệu người trên toàn cầu, một phần do quân đội chiến đấu trong Thế chiến thứ I. Ước tính rằng một phần ba số người trên toàn thế giới đã mắc phải cúm Tây Ban Nha và 50 triệu người đã chết.

Các thành phố và toàn bộ các bang đều áp đặt các biện pháp khẩn cấp tương tự với những biện pháp "ở yên tại chỗ" như thời nay, nhằm mục đích làm phẳng đường cong cúm bằng việc mọi người cách xa nhau. Các địa điểm kinh doanh, giáo dục và thờ cúng tạm thời bị đóng cửa, và một số nơi yêu cầu người dân phải đeo khẩu trang.

Trong một thời gian, có vẻ như điện thoại giúp mọi người tiếp tục cuộc sống đang bị gián đoạn ở mức tối thiểu. Ở Holton, Kansas, Hội Chữ thập đỏ địa phương đã phát những tấm bảng cho các thương nhân địa phương đặt tại cửa sổ của mình, khuyến khích khách hàng, đặc biệt là những người có thể bị bệnh gọi điện thoại thay vì bước vào cửa hàng. ( Ngay cả trước khi có dịch, đặt hàng qua điện thoại đã trở thành một hình thức thương mại phổ biến, ví dụ, các cửa hàng tạp hóa cũng cung cấp dịch vụ giao hàng giống như Instacart.)

Cách ly xã hội thời dịch 102 năm trước, vì sao các công ty ‘cầu xin’ khách hàng hạn chế sử dụng điện thoại hết mức có thể? - Ảnh 3.

Quảng cáo ngày 28/7/1916 từ chương trình "Buổi tối của Los Angeles", điện thoại đã giúp mọi người giữ liên lạc khi ở nhà, trước khi dịch cúm Tây Ban Nha tấn công.

Ở Long Beach, California, những đứa trẻ bị cách ly tại nhà là những con chuột bạch để người ta thử nghiệm hình thức giáo dục từ xa. Oakland Tribune nói: "Những học sinh cấp 3 ở đây sẽ học tại nhà và nói chuyện điện thoại thường xuyên với giáo viên hướng dẫn."

Điện thoại cũng nổi lên như một phương tiện truyền tin trong thời đại mà ngay cả đài phát thanh vẫn chưa phải là một phương tiện đại chúng. Vào thời điểm đó, cách tốt nhất để chia sẻ tin tức nóng hổi là bản tin stereopticon (tin tức cảnh báo, hình ảnh, clip phim và phim hoạt hình trên màn hình khổng lồ tại một trụ sở hoặc địa điểm khác).

Các bản tin Stereopticon có xu hướng thu hút đám đông, và đây chính là hiểm họa khiến cúm lan rộng và trở thành mối nguy hiểm cho sức khỏe cộng đồng. Vì vậy, khi cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ của Hoa Kỳ đến gần vào ngày 5/11/1918, một tờ báo đã hủy dịch vụ báo cáo mà họ dự định cung cấp vào đêm bầu cử. Thay vào đó, họ bảo độc giả gọi điện thoại đến để biết kết quả. (Ngay cả khi không có dịch bệnh, mọi người thường làm phiền các tờ báo để lấy được những tin tức nóng hổi: Sacramento Bee nói đã nhận được tới 1.000 cuộc gọi/ phút trong các đêm bầu cử trước đó.)

Lúc này vẫn chưa có chức năng ghi âm tin nhắn nên người ta gọi trực tiếp phóng viên. The Wichita [Kansas] Beacon viết: "The Beacon có 6 trụ điện thoại và sẽ có các nhân viên trực mỗi điện thoại để cung cấp những tin tức quan trọng nhất. Đừng tụ tập trên đường phố mà hãy gọi điện thoại."

TỔNG ĐÀI VIÊN KHÔNG THỂ KIỂM SOÁT

Thực tế lý thuyết về điện thoại cho thấy, trong thời gian dịch bệnh chắc chắn sẽ xảy ra sự quá tải - không phải ở tất cả các quốc gia mà hầu hết nhiều quốc gia. Cơ sở hạ tầng của công ty điện thoại phụ thuộc vào các tổng đài viên (chủ yếu là phụ nữ trẻ) , những người thực hiện thủ công từng kết nối một của người gọi và người nhận. Quay số tự động, không cần tổng đài viên, đã được phát minh vào thế kỷ 19 nhưng vẫn chưa phổ biến lắm.

Các tổng đài viên cũng dễ bị cúm Tây Ban Nha như bất kỳ ai khác; thậm chí có thể có nguy cơ cao hơn, vì họ ngồi ở mép của các tổng đài trong một khu vực chật hẹp, khuỷu tay dễ chạm khuỷu tay của bất kỳ đồng nghiệp bị nhiễm bệnh nào. Và đội ngũ của họ cũng bị kiệt sức khi số lượng cuộc gọi là quá nhiều.

Vào ngày 22/10, báo New York Times đã báo cáo rằng 2.000 tổng đài viên của Công ty Điện thoại New York, chiếm gần một phần ba lực lượng lao động, đã nhiễm bệnh. Không thể theo kịp nhu cầu dịch vụ, công ty đã áp dụng các biện pháp cắt giảm (bao gồm giảm 50% khả năng gọi điện từ điện thoại trả phí) và gửi đến khách hàng các thẻ yêu cầu hạn chế sử dụng trong trường hợp khẩn cấp.

The Times dẫn lời một CEO của Công ty Điện thoại New York: "Mặc dù công ty có một số trường đào tạo nhưng vẫn không dễ để tìm người lấp đầy vị trí trống của tổng đài viên. Mọi người phải nên biết rằng tổng đài viên là một công việc đòi hỏi đào tạo chuyên sâu và không dễ tìm người thay thế."

Thay vì chạy quảng cáo chào mời tính hữu dụng của điện thoại trong thời gian cách ly, các công ty của AT&T, Bell System và các đối thủ của họ đã phải cầu xin khách hàng hạn chế sử dụng điện thoại hết mức có thể. Michigan State Telephone trong một bài quảng cáo trên báo đã giải thích: "Tất nhiên, nhân viên của công ty điện thoại cũng bị ảnh hưởng giống như những nhân viên khác, và ngày càng khó xử lý các cuộc gọi theo cách thỏa đáng."

Chỉ cần nhấn mạnh sự cấp bách của vấn đề, North Carolina’s Piedmont Telephone & Telegraph đã nhắc nhở các thuê bao rằng "Cuộc gọi quan trọng nhất phải để dành gọi các bác sĩ, cửa hàng thuốc. Tất cả các cuộc gọi khẩn cấp phát sinh từ dịch bệnh đều được xử lý hiệu quả và đó là mong muốn thiết tha nhất của công ty."

Cách ly xã hội thời dịch 102 năm trước, vì sao các công ty ‘cầu xin’ khách hàng hạn chế sử dụng điện thoại hết mức có thể? - Ảnh 4.

Quảng cáo ngày 30/10/1918, thông báo từ Enquirer and Evening News in Battle Creek, Michigan, các công ty điện thoại đã giải thích sự cần thiết phải hạn chế các cuộc gọi đến các trường hợp khẩn cấp, một cách lịch sự nhưng chắc chắn.

Ở Florida, một quảng cáo Peninsular Telephone đã đề cập đến các tổng đài viên bị bệnh và yêu cầu khách hàng không gọi vào những khung giờ nhất định (do tổng đài viên là con người chứ không phải máy móc) cho đến khi điều kiện trở lại bình thường.

Một quảng cáo của New York Telephone thậm chí còn cảnh báo rằng các tổng đài viên có thể hỏi về bản chất của một cuộc gọi để đảm bảo nó thực sự cần thiết.

Cách ly xã hội thời dịch 102 năm trước, vì sao các công ty ‘cầu xin’ khách hàng hạn chế sử dụng điện thoại hết mức có thể? - Ảnh 5.

Ở bên trái, một quảng cáo từ Passoms, New Jersey’s Evening News cho ngày 25/10/1918, cảnh báo khách hàng của New York Telephone rằng các tổng đài viên có thể sẽ thấy khó chịu về các cuộc gọi. Ở bên phải, từ Gastonia, North Carolina’s Gastonia Gazette ngày 18/10/1918, một quảng cáo nhấn mạnh tầm quan trọng của việc xử lý các cuộc gọi đến bác sĩ và cửa hàng thuốc.

Các thị trấn nhỏ cũng đối mặt với thách thức tương tự như các đô thị nhộn nhịp, chỉ là ở quy mô nhỏ hơn. Người quản lý của công ty điện thoại địa phương ở Donaldson, Louisiana - địa phương có dân số khoảng 4.000 người - đã viết: "Hãy nhớ rằng các tổng đài viên là con người. 6 trong số các tổng đài viên của chúng tôi đã bị cúm và dịch vụ này được thực hiện với số nhân viên ít ỏi, trong khi số lượng cuộc gọi tăng lên, do số lượng lớn các cuộc gọi là từ người bệnh."

Vì các hệ thống điện thoại không thể theo kịp mức sử dụng thông thường ít nhất là áp dụng với một số địa phương. 3 ngày trước cuộc bầu cử năm 1918, The Sacramento Bee tuyên bố với dòng chữ in hoa: "THE BEE SẼ KHÔNG TRẢ LỜI ĐIỆN THOẠI." Họ khuyên độc giả tận dụng dịch vụ bản tin stereopticon của mình. Nhưng vẫn nhắc nhở người dân phải đề phòng: " Ban Y tế Thành phố nói rằng sẽ không có nguy hiểm nếu những người tụ tập ngoài đường đều đeo khẩu trang."

Theo một cách nào đó, sự bất cập của điện thoại trong suốt đại dịch năm 1918 chỉ nhấn mạnh rằng đó là 1 điều kỳ diệu. The New York Times, trong một bài xã luận kêu gọi độc giả chỉ thực hiện cuộc gọi khi thực sự cần thiết, đã viết: "Chưa đầy 40 năm trước, điện thoại là một món đồ chơi thú vị, và chưa đầy 20 năm sau, nó đã không còn là thứ xa xỉ của người giàu. Bây giờ nó đã trở thành một thứ đồ bình thường trong giao tiếp hàng ngày đối với mọi người, trực tiếp hoặc gián tiếp, ngoại trừ một phần nhỏ dân số. Bây giờ, không ai có thể hiểu làm thế nào có thể sống mà không dùng điện thoại và giá trị của nó là [chắc chắn] không thể đo đếm được."

Ngày nay, khi internet có thể đáp ứng kịp các yêu cầu làm việc tại nhà đột ngột thì chúng ta cũng nên tạm dừng để tưởng tượng cuộc sống không có điện thoại. Hoặc thậm chí có thể tự hỏi vì sao ông bà cố của mình vẫn sống sót qua mùa dịch cúm Tây Ban Nha mà không có điện thoại - thứ mà ngày nay con người cho là hiển nhiên phải tồn tại.

Nếu chơi game hàng chục tiếng mỗi ngày, cơ thể người nghiện game sẽ thay đổi thế nào sau 20 năm nữa?

Dựa theo các dữ liệu được cung cấp bởi tổ chức y tế thế giới WHO, một nhóm nghiên cứu của Mỹ mới đây đã tạo ra mô hình mô phỏng ngoại hình người nghiện game. Theo các nhà nghiên cứu, mô hình này sẽ cho thấy những tác động rõ nét tới hình thể của một người nghiện game nếu vẫn giữ thói quen chơi game quá đà liên tục sau 20 năm.

Được các nhà nghiên cứu đặt tên là Michael, đây chính là hình ảnh của một game thủ có thói quen chơi game hàng chục tiếng mỗi ngày vào thời điểm năm 2040.

Nếu chơi game hàng chục tiếng mỗi ngày, cơ thể người nghiện game sẽ thay đổi thế nào sau 20 năm nữa? - Ảnh 1.

Đây chính là hình ảnh của người nghiện game sau 20 năm nếu vẫn giữ thói quen các thói quen chơi game quá đà hàng chục tiếng mỗi ngày

Phần hộp sọ của Michael bị lõm vào bên trong hai bên mang tai, vốn chính là hệ quả khi đeo tai nghe quá chặt cả ngày. Trong khi đó, việc thường xuyên ngồi trong nhà để chơi game khiến Michael bị hói do thiếu vitamin D và ánh sáng mặt trời.

Nếu chơi game hàng chục tiếng mỗi ngày, cơ thể người nghiện game sẽ thay đổi thế nào sau 20 năm nữa? - Ảnh 2.

Làn da nhợt nhạt vì ở lì trong phòng quá lâu mà không ra ngoài, trong khi đôi mắt có đầy quầng thâm do thiếu ngủ

Khi nhìn vào khuôn mặt của Michael, chúng ta dễ dàng nhận ra quầng thâm phía dưới đôi mắt có đầy tia máu – ‘tác dụng phụ’ do thiếu ngủ và thường xuyên nhìn vào màn hình máy tính hàng chục tiếng mỗi ngày.

Đáng chú ý, thân hình của Michael cũng có sự biến đổi cực kỳ đáng sợ. Việc ngồi sai tư thế thời gian dài và thói quen ít vận động khiến lưng của Michael bị gù và vai tròn, chưa kể đến vòng bụng cực kỳ quá khổ do ngồi quá nhiều.

Nếu chơi game hàng chục tiếng mỗi ngày, cơ thể người nghiện game sẽ thay đổi thế nào sau 20 năm nữa? - Ảnh 3.

Người nghiện game có thể mắc bệnh béo phì do lười vận động, thể hiện ở vòng hai 'quá khổ'

Mô hình cũng cho thấy chân của Michael bị sưng và giãn tĩnh mạch do ngồi một chỗ quá lâu khiến máu lưu thông kém. Bàn tay cũng bị biến dạng nặng do sử dụng chuột, bàn phím và tay cầm chơi game quá nhiều.

Để tránh tình trạng này, nhóm nghiên cứu đề xuất các game thủ cần chăm sóc bản thân tốt hơn, cụ thể cần chăm tập thể dục, ăn đủ chất và uống đủ nước.

Nếu chơi game hàng chục tiếng mỗi ngày, cơ thể người nghiện game sẽ thay đổi thế nào sau 20 năm nữa? - Ảnh 4.

Những tác động rõ nét lên cơ thể của thói quen thiếu vận động, ngồi lì một chỗ trong thời gian dài để chơi game, khi phần bàn tay thậm chí đã biến dạng nặng

Năm 2018, chứng nghiện game được WHO  xếp vào dạng rối loạn tâm thần khi các chuyên gia y tế đều đồng thuận về những nguy cơ gây nghiện nghiêm trọng do việc thường xuyên chơi các trò chơi điện tử. Theo đó, nghiện game được định nghĩa là "Không thể kiểm soát cảm xúc thèm muốn chơi biên dịch game, liên tục coi việc chơi game là ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống, bất chấp mọi nhu cầu và hoạt động, sở thích hàng ngày khác". 

Rối loạn tâm thần do nghiện game là việc chơi game liên tục hoặc thường xuyên, gồm cả game kỹ thuật số hoặc video game, tới mức ưu tiên và coi trọng hơn tất cả các hoạt động khác. Ngoài ra, các triệu chứng khác cũng bao gồm "việc thường xuyên chơi game bất chấp những hậu quả tiêu cực".

Tham khảo Metro